-- -- -- Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam -- -- --
-- -- -- -- Độc lập - Tự do - Hạn phúc -- -- -- -- -- ::::::::::::::: ::LỜI SÁM HỐI MUỘN MÀNG::::::::::: ::::::
Kính gửi: Thầy giáo chủ nhiệm kiêm Thạc sĩxxxx xxx xxx Tên em là: xxx xxxx xxxx. Học sinh lớp: 11. Thầy thân mến. Là một học sinh ngoan trong lớp, em nghĩ mình không cần che dấu những khuyết điểm của mình. Trong thời gian sinh hoạt và học tập tại lớp, em thấy mình đã có những ưu điển cần được khen thưởng như: đi học thêm chuyên cần, đúng giờ. Chấp hành tốt 5 điều cấm. Đồng phục đúng quy định. Học bài và làm bài đầy đủ trước khi vào tiết học. Không nói chuyện và làm việc riêng như một số bạn ngồi cạnh: Vân, Thùy, Huy, Hùng, Long.... Em luôn trật tự trong các giờ học. Ông cha ta có câu: "Nhất tự vi sư Bán tự vi sư" Em luôn biết kính trọng thầy cô giáo, không như một số bạn hiện nay, gọi thầy (cô) là ông (bà). Thật đáng trách. Tuy nhiên, do một số lí do chủ quan và khách quan, em đã mắc một số khuyết điểm. Trong cuộc sống ai cũng có làn vấp ngã, nhưng chúng ta phải biết đứng dậy, tìm thằng xô mình ngã. Em cũng không ngoại lệ. Vì một phút nông nổi, em đã làm bạn bên cạnh bị ghi sổ đầu bài. LỖI TẠI AI....LỖI TẠI AI...!!!???? Những suy nghĩ trong em, giờ đang chia làm 2. Trong Tam Tự Kinh có viết: Nhân chi sơ Tính bẩn sẵn" Con ngừoi sinh ra đã vậy, ai cũng như ai, và em cũng thế. Em đã đánh đập lớp trưởng. Cướp tiền bạn giàu chia cho bạn nghèo (thành viên nghèo nhất lớp là e). Lừa thầy phản bạn. Đã nhiều em hứa sẽ không tái phạm nhưng "còn đâu nữa lời đã hứa, giờ *t bay, khi con tim em đã chót mang đổi thay.Nhưng"giờ thì em hứa để làm gì, sẽ không phuthobay.procò n là gì. Hứa còn được gì. Thầy trách em để làm gì. Vào ngày 08/12/2010. Tại Nghệ An TỈnh, Vinh Thành Phố, Lê Lợi Phường, Vinh 2 Trường, 11T3 Lớp. Tiết 2, lúc 14h12", trong tiết Sinh học, vì quá mệt mỏi nên em đã chợp mắt một lúc. Lúc ngủ, em đã mơ về "ngôi nhà và những đứ trẻ","ngày đó, ngày đó sẽ không xa xôi..." Bất chợt, "nghe trong gió có tiếng của cô, nghe trong lớp có tiếng "cô tề" em giật mình ngẩn ngơ khi cô đang kề cạnh em.Một lần nữa nước mắt lại rơi, một lần nữa ghi sổ đầu bài. NHƯNG, có những lúc chuyện nhỏ tưởng như là khó, có những lúc thấy lo nhưng mọi chuyện lại chẳng nhằm nhò. Và chuyện này rồi cũng quyên. Lại một ngày, một ngày nữa đã qua: Lang Sơn ngày 26tháng 03 năm 2013: Hôm nay em tới trường sớm. Gặp một số bạn và tâm sự với bọn chúng. Em kể về chuyện hôm qua em làm như sau: Tôi Tới Trường Thấy Thầy Trần Truồng Tập Thể Thao,Thân Thể Thầy Trắng Trẻo. Thấy Thế, Tôi Tập Trung Tư Tưởng Tự Tin Tiến Tới Tì Thầy Trên Tường Túm Tóc Tát Thầy Thâm Tím. Tiếp Teo Tôi Tiểu Tiện Trên Thân Thể Thầy. Thấy Thầy Trơ Trẽn Thèm Thuồng Thích Thú. Tôi Tè Tiếp. Tôi Tức Tối Thanh Toán Trả Thù Thầy Tất Thảy Tại Tuần Trước Trong Tiết Thể Thầy Thử Thước Trên Trốc Tôi. Tinh Thần Tôi Tàn Tạ. Thân Thể Tôi Tan Tác. Tôi Tiếp Tục Tra Tấn Thầy. Thư thầy, thật tình "Em yêu phút giây này. Làm sao có thể nào quyên. Ngày xưa thầy dạy dỗ. Khi em tuổi còn thơ". Nhưng bây giờ em đã lớn. Đẫ biết vấp ngã thì phải đứng đạy tìm thằg xô mình ngã để xô nó ngã. Đã đến lúc con đường phải rẽlối Và cuộc sống em nay đã khác xưa Cho sù đã cố gắng đắp xây rất nhiều...