Trường Mở - Cộng Đồng Học Sinh Việt Nam

Tiêu đề: Cảm nhận về những ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông [In trang]

Tác giả: panda_love    Thời gian: 3-9-2011 09:23
Tiêu đề: Cảm nhận về những ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông
Mọi người ơi! Giúp e với
Đề bài: Ghi lại những cảm nhận chân thực của em trong những ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông.
help me!!!!


Tác giả: phuonghoang92    Thời gian: 3-9-2011 10:01
1) Mở Bài : Khái quát về khung cảnh ngày khai trường - ngày đầu bước chân vào trường cấp 3!
2) Thân Bài :
     a) - Cảm xúc khi làm lễ khi giảng
         - Bạn mơi chung lớp và hình ảnh của các bạn cùng trường, nhất là những bạn khoá đầu như mình!
           ( kết hợp tự sự, tả cảnh và khắc hoạ hình ảnh)
    b) - miêu tả sơ lược không khí lớp học ngày đầu tiên.
        - thầy cô như thế nào?
        - tâm trạng, cảm giác  của bạn khi học  những tiết học đầu tiên ( kiến thức, môi trường học tập và phương pháp học của cấp 3...)
        - Có thể sơ lược về không khi lúc tan lớp.
3) Kết bài : khái quát tâm trạng trong ngày đầu  học cấp 3! Nêu cảm nghĩ về mái trường mới này!


TÀI LIỆU SƠ LƯỢC  MANG TÍNH CHẤT THAM KHẢO!


Tác giả: panda_love    Thời gian: 3-9-2011 12:51
thank nazz:loveliness:

Tác giả: pengok    Thời gian: 3-9-2011 17:46
Chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai cũng sẽ có riêng cho mình những khoảnh khắc khó quên của quãng đời học sinh. Và đối với tôi cũng vậy, những ngày tháng chia tay với mái trường cũ để bước vào môi trường mới, một cánh cửa mới của đời tôi thật sự là giây phút khó quên.

Chia tay với chiếc khăn quàng đỏ, với huy hiệu đội, với mái trường cấp hai, ngưỡng cửa cấp ba đã dần đến. Một cảm giác bồi hồi, là lạ lại tràn về trong lòng tôi. Tôi ngỡ như mình được trở về với những ngày đầu bước vào lớp Một, ngỡ như những ngày đầu chập chững bước qua cánh cổng thcs. Cảm giác ấy vẫn khó tả như ngày nào.

Cánh cửa THPT đã mở ra sau ba tháng hè oi ả. Nơi đây giờ đối với tôi xa lạ hoàn toàn. Trường mới, bạn mới, thầy cô mới, cách học mới và cả một môi trường mới. Tôi sẽ phải thích nghi dần, làm quen dần với môi trường mới vì 3 năm cuối ở đây sẽ quyết định cuộc đời tôi.

Tôi bất chợt nghĩ rằng đây sẽ là quãng thời gian thật sự gian nan, thử thách vì đây là nơi tôi cho là xa lạ. Nhưng không, ý nghĩ ấy dần bị dập tắt khi tôi đến trường nhận lớp, biết thầy cô, bạn bè, lớp học mới. Lúc ấy tôi mới biết tất cả đều thân thiện như những ngày tôi còn học ở các lớp dưới.

Mọi thứ quả thật đều rất mới từ quang cảnh, ngôi trường và đến cả những con người. Thế nhưng tất cả như đều lưu lại cho ta những kí ức về buổi đầu chập chững ấy.

Tháng 8 - tháng giao mùa từ cuối hạ sang đầu thu - thàng mà những chùm phượng vĩ chỉ còn thưa thớt vài nhánh nở muộn. Và cũng là tháng mà chúng tôi đến trường với những bài học đầu tiên.

Giờ đây tôi đã là học sinh cấp ba, được khoác trên mình chiếc áo dài trắng tinh khôi lại cho tôi thêm một cảm xúc mới. Trước đây, khi còn nhỏ tôi cũng đã từng mơ ước được trở thành hs cấp 3, được mặc áo dài như các chị và ước mơ ấy đã trở thành hiện thực.

Được mặc bộ trang phục mới mà trước đây tôi chưa từng mặc, ngồi gần người bạn tôi chưa từng quen, được học những thầy cô mà giờ đây tôi mới biết. Những cảm xúc lại trào dâng khó tả xen lẫn cả niềm vui nhưng hòa vào đó lại thoáng chút nỗi buồn.

Niềm vui vì tôi đã như được trưởng thành hơn và đc biết thêm nhiều điều mới mẻ từ những bài dạy, bài học mới. Nhưng tôi buồn vì đâu đó tôi thoáng thấy những ng thầy cũ, những người bạn cũ và cả những lời khuyên chân thành của thầy cô tôi vào ngày tôi tốt nghiệp cấp 2.

Nhưng thời gian có bao giờ dừng lại, nó sẽ lẳng lặng trôi mãi, trôi mãi không bao giờ ngừng. Và tôi sẽ phải cố gắng để nắm giữ từng giây, từng phút ấy.

Mái trường THPT là nơi tôi chỉ "dừng chân" ở 3 năm học. 3 năm quãng thời gian không phải là dài nhưng tôi nghĩ quãng thời gian ấy là đã đủ để tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp về ngôi trường mới này. Và có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được ngày này - ngày đầu tiên tôi bước vào trường THPT - ngày giữa tháng Tám êm dịu.

Tác giả: love_drunk    Thời gian: 3-9-2011 23:45
Bạn thử tham khảo cảm xúc của 1 bạn bên Lam sơn xem thế nào nhé!

Hôm nay, trường Lam Sơn khai giảng năm học mới.

Đã 5 năm ta rời xa trường, 5 năm ta khoác bỏ chiếc áo đồng phục, 5 năm ta không còn được tham gia vào ngày tựu trường nữa. 5 năm với bao nhiêu đổi thay, bao nhiêu biến cố cuộc đời.

Cũng ngày này cách đây 8 năm, ta giống như các em học sinh đang học lớp 10 trường Lam bây giờ, ngơ ngác bước vào cánh cổng trường. Lần đầu tiên ấy, ta thấy trường của ta thật đẹp, thật hoành tráng. Ta vui lắm. Mọi thứ đều rất mới lạ, đầy bí ẩn đối với ta, ta thích thú khám phá dần dần. Từ những bộ bàn ghế chắc chắn tới chiếc bảng màu xanh lần đầu tiên ta thấy. Cả những bạn cùng lớp xinh xắn, hay các anh chị khóa trên chững chạc. Tất cả đều lung linh lắm.

Ngày tựu trường đầu tiên của phổ thông cũng là ngày đầu tiên ta mặc áo dài. Chiếc áo dài trắng tinh khôi! Ta như con quạ hóa công khi mặc chiếc áo ấy bởi lẽ ta thấy mình lớn hơn, duyên dáng hơn, xinh xắn hơn. Chiếc áo dài ấy theo ta suốt 3 năm phổ thông và được treo ngay ngắn trong tủ quần áo của ta suốt 4 năm đại học. Ta không một lần mặc lại chiếc áo ấy khi vào đại học không phải vì ta đã có thêm 2, 3 chiếc áo dài mới với nhiều màu sắc đẹp hơn. Ta không mặc vì ta đã không còn có được vẻ vô tư, hồn nhiên, không còn có được tâm hồn trong sáng như khi còn học phổ thông nữa. Cuộc sống sinh viên với những bon chen, những khó khăn, va vấp với nhiều con người khác nhau khiến tâm hồn ta chai sạn, ta bị vương bụi bẩn. Ta thấy xấu hổ khi khoác lên mình chiếc áo dài trắng ấy.

Ta nghe các em đang học ở trường nói không thích mặc áo dài, khó chịu khi năm nay tựu trường lại phải mặc áo dài. Dường như đối với các em, mặc áo dài là một cực hình.Các em đâu biết rằng, sau này các em sẽ nuối tiếc vì khi đang học phổ thông ko dc mặc áo dài mỗi tuần đấy. Nó cũng là một nét văn hóa của trường Lam để tự hào với bạn bè khắp nơi đó.

Có lẽ, đối với các em mặc áo dài là mất tự do, mặc áo dài không thời trang bằng những bộ đồ đầy kiểu cách. Áo dài quá đơn điệu so với những chiếc áo khác. Hay vì các em là thế hệ 9x, các em hiện đại hơn, các em chối bỏ vẻ đẹp đơn giản, bình dị do chiếc áo dài mang lại.Nhưng dù hiện đại tới đâu thì hồn dân tộc vẫn không thể mất đi được đâu!

Giờ ta đã không còn là học sinh phổ thông, đã chuẩn bị đi làm, nhưng ta luôn nhớ về ngày ta vào trường phổ thông. Đó là ngày đầu tiên ta đến trường được mẹ đưa đến và chờ ở cổng trường. Nghe khó tin quá, nhưng đó là sự thật. Suốt 9 năm đi học, ta không 1 lần dc mẹ hay bố, hoặc ông bà đưa đi học. Bố mẹ ta còn bận đón những khóa học trò vào trường như thầy ta đã đón ta khi ấy. Ta vui lắm. Vui vì cảm thấy có mẹ kề bên trong ngày đầu bỡ ngỡ ấy, vui vì dù có muộn nhưng ta vẫn cảm nhận dc hạnh phúc khi có mẹ đưa đi học như bao bạn bè khác.

Ba năm trung học đi qua thật nhanh, như cơn gió thoảng rồi đọng lại trong giây phút này là ta và một giọt thời gian rất khẽ. Có phải là "ta đi qua những năm tháng không ngờ. Vô tư quá để bây giờ xao xuyến". Giờ cũng vẫn là ngôi trường Lam ấy, cũng vẫn là khung cảnh học trò ấy, cũng vãn là những thế hệ thầy cô và bao bạn bè năm xưa nhưng tất cả giờ chỉ còn là hoài niệm!!!

Chưa một lần trở về trường xưa, chỉ nghe tin về trường qua bạn bè và các em khóa sau. Ta nhớ trường, nhớ bạn cũ, nhớ thầy cô lắm. Ngồi ngẩn ngơ đọc lại đôi vần thơ cũ của Hoàng Nhuận Cầm:

"Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế.
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?"
Thèm lắm một tiếng trống trường xưa vọng lại!

Đề bài :Anh(chị) hãy trình bày cảm nghĩ của mình khi được học trong mái trường THPT

Với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường, Nhưng lần này, tôi tự nhiên thấy lạ: lần đầu tiên tôi đến với mái trường THPT.Bao niềm vui, sự hảnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với nhũng ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng.

Ngày đầu tiên đến trường – đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái , theo sự thông báo của nhà trường , tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách…. Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh.Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trừơng thân quen với những hàng cây, ghế đá,..in đậm bao kỹ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa cấp ba - một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng..Từ cổng trường là một hàng cây me già rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ . Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ ….tất cả đều dập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng , bao niềm vui sướng và tôi đã thốt lên: “Ôi! Ngôi trường đẹp quá!”.

Chúng tôi, các lớp 10 cũng như anh chị lớp 11 dược phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn cũ. Tiếc thay, lớp tôi học hoàn toàn là bạn lạ. “Nhưng dần rồi mình cũng sẽ quen với những bạn ấy thôi” - Tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào. Dáng đi, hình ảnh của cô làm cho tôi gợi nhớ về cô giáo chủ nhiệm năm lớp 9.Vẫn một dáng người thon thả, đôi mắt hìên lành, mái tóc đen dài.. Chính hình ảnh có của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng vì xung quanh tôi toàn là bạn lạ. Lởi đầu tiên cô nói với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba.Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có thể có được ở ngôi trường mới này...

Ấn tượng nhất trong tôi là ngày khai giảng. Trong trang phục là một bộ đồ dài trắng tinh, tôi ra dáng là một nữ sinh thực sự. Tôi vừa thèn thẹn vừa cảm thấy mình như trưởng thành hơn. Tiếng trống khai trường do thầy hiệu trưởng gióng lên vang xa và âm thanh đó như lưu vào trong tôi một cảm xúc xao xuyến, lạ lùng. Tôi biết là từ hôm nay tôi hoà nhập vào một môi trường mới.

Tôi được học trong một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống dạy học - Trường THPT chuyên Huỳnh Mẫn Đạt, bản thân tôi có biết bao nhiêu niềm vui sướng và lòng tự hào và có xen lẫn một vài nỗi lo sợ . Nhưng điều quan trọng trong tôi lúc này, tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.

Với bao nhiêu diều suy nghĩ trong tôi , có cả niềm vui xen lẩn niềm kiêu hảnh và cả sự thẹn thùng bỡ ngỡ và một chút lo lắng…. Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên đó dưới mái trường THPT chắc chắn sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai mờ …

Đây cảm xúc của 1 bạn học Nguyễn Trãi các bạn tham khảo xem thế nào nhé!

Tuổi học trò sẽ không đẹp nếu đó chỉ là những điểm cao, những thành tích, mà no' đẹp bởi chính những kỉ niệm và đặc biệt là những cảm xúc. Đối với tôi thì cảm xúc có lẽ tôi nhớ rõnhất và lắng đọng nhất là cảm giác khi đặt chân vào một ngôi trường mới, trường THPT.

Khi cai' quyết tâm đậu vào trường THPT mà tôi yêu thích đã được thực hiện, sự thoải mái và cảm giác hồi hộp mong chờ những điều mà tôi muốn trong không ngừng tăng thêm, nhưng khi đặt chân vào ngôi trường này thì thật sự tôi không còn nhận thức được cái cảm giác trong tôi lúc này là gì: ngôi trường, nó quá im lặng, hay như một số hs khác thì nó u ám thật, tôi không biết phải gọi điều đó như thế nào nữa !

Sự bất ngờ trong cảm giác của tôi không ngừng lại ở đo', bởi đã là một học sinh cấp ba thí việc biết trước tất cả mọi thứ sẽ đổi mới không có gì là lạ, dù biết thế nhưng tại sao sự rụt rè hay thậm chí là sợ hãi lại đến trong cảm giác lạ lẫm của tôi. Chẳng mấy chốc ngáy khai trường cũng tới, lần này tôi thấy những anh chị lớp 11, 12 vui vẻ đi đón năm học mới, tôi bỗng tự nhủ với chính bản thân mình, tai sao các anh chị khác làm đượ mà tôi thì lại như thế này, phải cố gắng lên thôi.

Một tháng trôi qua và bây giờ tôi đang ngồi đây để viết cái topic này, những cảm giác sợ sệt đã đi rồi, và thay vào đó là một sự yêu mến tất cả: thầy cô, bạn bè, và người bạn tri kỉ của tôi:"cảm giác".

Nguyễn Trãi ơi, tôi yêu bạn...^^!


Tác giả: hello12345    Thời gian: 4-9-2011 08:44
bai hay qua !:lol:lol
Tác giả: hello12345    Thời gian: 4-9-2011 08:47
2.{:1_1:}{:1_1:} trong một ngôi nhà nọ, có một cô gái rất đẹp đang ngồi khóc Bụt hiện ra và hỏi: "Tại sao con khóc?...". Cô gái :Con có chuyện với bạn trai !! Bụt: Nó làm thế này à? Rồi Bụt hôn cô gái. Cô gái: Vâng, nhưng còn tệ hơn. Bụt: Nó làm thế này à? Rồi Bụt vuốt ve cô gái. Cô gái: Vâng, nhưng còn tệ hơn. Bụt: Nó làm thế này à? Rồi Bụt cởi quần áo cô gái. Cô gái: Vâng, nhưng còn tệ hơn. Bụt: Nó làm thế này à? Rồi Bụt #&*@ cô gái ??!. Cô gái: Vâng, nhưng còn tệ hơn. Bụt tức quá quát: Còn cái quái gì có thể tệ hơn được. Cô gái rụt rè: Thằng khốn đó, nó bị AIDS………. Về sau, Bụt chết đi và biến thành cây Dâm bụt

__________________________________



Tác giả: hello12345    Thời gian: 4-9-2011 10:46
dan y cua chi hay qua
Tác giả: loveyou_96    Thời gian: 4-9-2011 15:52
Mình là hs vừa vào lớp 10.Nhưng mình chả có cảm xúc gì về trường và lớp cả..Tường mình cũng ko đẹp lắm.bạn bè mới quen thì toàn thằng lầm lì.Chán!Mình muốn viết bằng cảm xúc thật mà khó quá.
Tác giả: roka    Thời gian: 4-9-2011 19:21
phuonghoang92 gửi lúc 3-9-2011 10:01
1) Mở Bài : Khái quát về khung cảnh ngày khai trường - ngày đầu bước chân vào trườ ...

ui........................ kamon nhiu ha................

Tác giả: phuonghoang92    Thời gian: 4-9-2011 22:17
hello12345 gửi lúc 4-9-2011 10:46
dan y cua chi hay qua

mình là nam !

Tác giả: hello12345    Thời gian: 5-9-2011 09:28
cau la nam ha ?:handshake
Tác giả: salika001    Thời gian: 5-9-2011 14:42
loveyou_96 gửi lúc 4-9-2011 15:52
Mình là hs vừa vào lớp 10.Nhưng mình chả có cảm xúc gì về trường và lớp cả..Tư ...

bai nay cua ai vay giong hoan canh cua minh wa lam ban ko





salika001 trong 5-9-2011 14:43 đã trả lời thêm:
u




salika001 trong 5-9-2011 14:43 đã trả lời thêm:
u


Tác giả: sillylover    Thời gian: 5-9-2011 15:50
hjx.cảm ngĩ thì ai chả có . Nhưng nói ra thật thì...chẹp chẹp......
Dù j cũng thank chị  ....
Tác giả: sillylover    Thời gian: 5-9-2011 16:04
ui. Đăng thế này có bị **ng hàng ko nỉ...

Tác giả: bingo.nolove    Thời gian: 5-9-2011 19:23
hay êy' neu co thoi h thy` minh` cung~ viet ....hey hon cac ban viet ker!!:lol:lolminh` post dey haha
Tác giả: bingo.nolove    Thời gian: 5-9-2011 19:25
có bạn nao` yêu tớ kh

Tác giả: kendanang    Thời gian: 6-9-2011 05:34
chuan bi viet bai viet so 1 ma em chua chuan bi gi giu0p em vs a chi oi
:'(:'(:'(:'(:'(:'(:'(:'(:'(:'(:'(:'(:'(:'(
Tác giả: kendanang    Thời gian: 6-9-2011 06:45
hihi xong roi ko ngo trong nay cung co nhung bai van hay :))
Tác giả: ngochuy    Thời gian: 6-9-2011 12:08
ôi.hôm nay kiểm tra đúng bài này mà viết linh tinh quá.chán thật
Tác giả: phuonghoang92    Thời gian: 6-9-2011 17:31
kendanang gửi lúc 6-9-2011 05:34
chuan bi viet bai viet so 1 ma em chua chuan bi gi giu0p em vs a chi oi
: ...

Bài viết số một của lớp mấy thế bạn?

Tác giả: 2en1    Thời gian: 6-9-2011 21:27
kai j k0 pit thi tra go0gle kac p ha
Tác giả: alone.9x    Thời gian: 7-9-2011 09:48
Đề bài :Anh(chị) hãy trình bày cảm nghĩ của mình khi được học trong mái trường THPT

     Với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường, Nhưng lần này, tôi tự nhiên thấy lạ: lần đầu tiên tôi đến với mái trường THPT.Bao niềm vui, sự hảnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với nhũng ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng.
      Ngày đầu tiên đến trường – đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái , theo sự thông báo của nhà trường , tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách…. Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh.Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trừơng thân quen với những hàng cây, ghế đá,..in đậm bao kỹ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa cấp ba - một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng..Từ cổng trường là một hàng cây me già rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ . Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ ….tất cả đều dập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng , bao niềm vui sướng và tôi đã thốt lên: “Ôi! Ngôi trường đẹp quá!”.
     Chúng tôi, các lớp 10 cũng như anh chị lớp 11 dược phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn cũ. Tiếc thay, lớp tôi học hoàn toàn là bạn lạ. “Nhưng dần rồi mình cũng sẽ quen với những bạn ấy thôi” - Tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào. Dáng đi, hình ảnh của cô làm cho tôi gợi nhớ về cô giáo chủ nhiệm năm lớp 9.Vẫn một dáng người thon thả, đôi mắt hìên lành, mái tóc đen dài.. Chính hình ảnh có của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng vì xung quanh tôi toàn là bạn lạ. Lởi đầu tiên cô nói với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba.Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có thể có được ở ngôi trường mới này...
     Ấn tượng nhất trong tôi là ngày khai giảng. Trong trang phục là một bộ đồ dài trắng tinh, tôi ra dáng là một nữ sinh thực sự. Tôi vừa thèn thẹn vừa cảm thấy mình như trưởng thành hơn. Tiếng trống khai trường do thầy hiệu trưởng gióng lên vang xa và âm thanh đó như lưu vào trong tôi một cảm xúc xao xuyến, lạ lùng. Tôi biết là từ hôm nay tôi hoà nhập vào một môi trường mới.
     Tôi được học trong một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống dạy học - Trường THPT chuyên Huỳnh Mẫn Đạt, bản thân tôi có biết bao nhiêu niềm vui sướng và lòng tự hào và có xen lẫn một vài nỗi lo sợ . Nhưng điều quan trọng trong tôi lúc này, tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.
     Với bao nhiêu diều suy nghĩ trong tôi , có cả niềm vui xen lẩn niềm kiêu hảnh và cả sự thẹn thùng bỡ ngỡ và một chút lo lắng…. Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên đó dưới mái trường THPT chắc chắn sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai mờ …


Tác giả: nongminhgiap    Thời gian: 7-9-2011 10:45
văn chắc bạn học giỏi lém nhỉ
Tác giả: alone.9x    Thời gian: 7-9-2011 10:50
nongminhgiap gửi lúc 7-9-2011 10:45
văn chắc bạn học giỏi lém nhỉ

giỏi gì đâu bạn {:179:}

Tác giả: kilo    Thời gian: 7-9-2011 20:54
hihi e cam on cac ah chj nha
:D
Tác giả: kilo    Thời gian: 8-9-2011 07:52
ua bai nay o dau zax pan nhjn wen wa ak

Tác giả: phuonghoang92    Thời gian: 8-9-2011 10:48
kilo gửi lúc 8-9-2011 07:52
ua bai nay o dau zax pan nhjn wen wa ak

Đề nghị bạn sử dụng Tiếng Việt đúng lỗi chính tả theo quy định của diễn đàn!

Tác giả: vy1_kem2_phi3    Thời gian: 9-9-2011 19:43
mjnh dag can hoj dey!!cac pak ?mjh thj mjh ? aj

Tác giả: vy1_kem2_phi3    Thời gian: 9-9-2011 20:11
phuonghoang92 gửi lúc 3-9-2011 10:01
1) Mở Bài : Khái quát về khung cảnh ngày khai trường - ngày đầu bước chân vào trườ ...

Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ Hoàng Giang than thở một mình rồi tự vẫn. Hãy kể lại câu chuyện đó theo giọng kể ở ngôi thứ nhất hoặc ngôi thứ ba.
Bài viết
Họ nhà lau tía chúng tôi đã sống trên bờ Hoàng Giang cả triệu năm rồi. Gia tộc tôi đã trải qua bao nhiêu thế hệ tôi cũng không thể nhớ. Nhưng gia đình tôi thường có thói quen truyền kể cho nhau nghe những "chuyện đời" xảy ra ở trên sông mà các thế hệ cha ông của chúng tôi từng chứng kiến. Bao nhiêu năm đã trôi qua và cũng đã quá già để nhớ về mọi chuyện, thế nhưng tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày bi kịch đến với người thiếu phụ Vũ Nương.
Tôi nhớ ngày ấy tôi vẫn còn trẻ lắm. Tôi thường có thói quen thức rất khuya để khỏa mình trong nước dưới những đêm trăng. Nước sông Hoàng Giang ban đêm rất lặng và dịu mát. Trăng sáng, lại được đùa giỡn với mấy chị cá mương thì thật là thỏa thích.
Hôm ấy, đang uốn mình trong nước, tôi bỗng giật mình khi chợt nghe có tiếng ai đang nức nở. Tôi nín lặng, tiếng khóc ngày một rõ hơn. Không nghi ngờ gì nữa (tôi nghĩ), chắc có ai đó đang gặp một chuyện gì đó rất đau thương. Tôi quên ngay anh nước và mấy chị cá mương khi bắt đầu nghe giọng một người đàn bà than thở:
- Con lạy trời lạy đất, lạy hà bá dưới lòng sông! Thân kiếp con khổ quá. Những mong ngày chồng chinh chiến xa về là ngày gia đình đoàn viên sum họp. Vậy mà cái mong ước ấy giờ tan như mây như khói. Bao năm qua con đã phải chịu muôn ngàn cay đắng. Chồng đi chiến trận nơi xa, một mình con tần tảo chăm mẹ già nuôi con nhỏ. Rồi đến khi mẹ già lâm bệnh, con lại chạy đôn chạy đáo lo đủ chuyện thuốc thang mà vẫn không sao cứu được. Mẹ mất đi, con mất hẳn một nguồn động viên, quan tâm, chia sẻ. Ngay lúc ấy con đã phải tự nhắn nhủ mình: Phải nuôi hy vọng. Tất cả mọi điều tốt đẹp, con đã dành cho bé Đản thương yêu. Bao hy vọng được mẹ con con nuôi lớn từng ngày, vậy mà giờ đây ông trời lại hay chơi ác, lại gây cảnh trớ trêu mà cướp đi của con tất cả. Con còn sống để làm chi.
Tôi nghe những lời than thở mà đau xót cho người phụ nữ. Sống ở bên sông, tôi đã chứng kiến bao điều nhưng chưa bao giờ thấy chuyện nào đau lòng như vậy. Đằng sau những câu nói sầu não đến nát lòng kia hẳn phải là một bi kịch lớn. Tôi băn khoăn lắm nhưng chưa kịp suy đoán điều gì thì người đàn bà kia lại khóc:
- Bé Đản, con yêu! Mẹ thật có lỗi với con khi mẹ bỏ đi giữa lúc này. Nhưng mẹ đâu có thể chọn được một con đường nào khác. Bố đã nghi ngờ sự thủy chung của mẹ con ta. Vậy là bao công lao của con và mẹ bố đều đổ đi tất cả. Mẹ không thể sống trong sự ngờ vực của cha con. Mẹ không thể có lỗi với bà và chấp nhận những gì xấu xa mà mình không có. Mẹ có danh dự của sự thủy chung và trinh tiết. Mẹ phải giữ được tâm hồn mẹ trong ánh mắt của những người hàng xóm. Mẹ không thể sống. Mẹ sẽ chết để thức tỉnh sự ghen tuông mù quáng của cha con. Đản thương yêu! Mẹ xin lỗi con vì tất cả.
Sau câu nói ấy, mặt nước bắt đầu khua động mạnh. Tôi giật mình và bàng hoàng nhận ra người đàn bà đang dấn thân về phía lòng sông. Yêu thương và oán giận. Nhưng chỉ là một cây lau nhỏ bé, tôi không thể làm được gì hơn. Nước bắt đầu dâng lên đến ngang người rồi đến gần hết cánh tay người phụ nữ. Người đàn bà đau khổ đã quyết trầm mình để giải những oan khiên.
Bờ sông Hoàng Giang vẫn lặng. Gió vẫn thổi mát rượi nhưng trăng đã khuất. Không gian tĩnh mịch đến ghê người khiến tôi vẫn nghe và nghe rất rõ những lời trăng trối cuối cùng của người phụ nữ khốn khổ kia.
- Trương Sinh chàng hỡi! Chàng đã phụ công của thiếp. Như một đứa trẻ thơ nghịch một trò chơi mà không cần suy nghĩ, chàng đã coi thường sự thủy chung của thiếp. Nay tình chồng nghĩa vợ đã chẳng thể dài lâu, thiếp chỉ mong sau cái chết này chàng có thể thấy nỗi đau mà thức tỉnh. Chàng hãy chăm sóc cho con, hãy nuôi dạy để cho nó được nên người.
Con xin lạy ông hà bá. Con là Vũ Nương. Nay vì bị oan mà phải chọn tìm cái chết để giải mối oan tình. Thân này đã nguyện dâng cho hà bá. Nhưng con chỉ mong nếu thực lòng thủy chung son sắt thì xin cho được giải mối oan tình những mong Trương Sinh thức tỉnh. Nhược bằng con đây có chút tư tình thì xin hà bá cứ đầy ải mãi mãi dưới tầng địa ngục.
Mặt sông Hoàng Giang đã lặng thinh. Tôi không còn nghe bất cứ một lời nói hay một âm thanh nào nữa. Vậy là hà bá đã đón người phụ nữ kia đi nhẹ nhàng nhưng chắc chắn không thanh thản.
Cả cuộc đời sống ở bên sông, chứng kiến dòng đời bao thay đổi với cả nỗi buồn lẫn niềm vui. Có những chuyện tôi đã quên, có những chuyện tôi còn nhớ nhưng không có chuyện nào tê tái như cái chết của Vũ Nương. Nghe hết câu chuyện ấy, tôi vừa giận anh chồng, lại vừa thương cho người vợ. Họ yêu thương nhau rồi lại tự gây những đau đớn cho nhau. Bao năm đã trôi qua, nỗi oan của Vũ Nương cũng đã được chính người chồng kia giải. Thế nhưng cho đến tận hôm nay tôi vẫn không hiểu được con người thật vĩ đại và cao cả biết bao nhưng tại sao vẫn có những lúc họ ích kỷ và nhỏ nhen làm vậy?
                                                                                   phiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii zeeeeeeeeeeeeeeeeeee


vy1_kem2_phi3 trong 9-9-2011 20:52 đã trả lời thêm:
nhu ppp
Tác giả: phuonghoang92    Thời gian: 10-9-2011 10:59
vy1_kem2_phi3 gửi lúc 9-9-2011 19:43
mjnh dag can hoj dey!!cac pak ?mjh thj mjh ? aj

Bạn cần sử dụng tiếng Việt! Câu hỏi của bạn mình không tài nào hiểu được!

Tác giả: phuonghoang92    Thời gian: 10-9-2011 11:00
vy1_kem2_phi3 gửi lúc 9-9-2011 20:11
Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ Hoàng Giang than thở một mình rồi tự  ...

Bạn nên mở một topic riêng với đề văn bạn nêu ra!

Tác giả: anhhong196    Thời gian: 11-9-2011 20:34
mình cũng vừa vào lớp 10,bạn thì cũng có nhưng toàn những đứa nhà giàu,không thích hợp vs mình,mình không thích trường mới,không thích bạn mới cũng không thích thầy cô mới tí nào cả,làm sao viết bài đây??? hjx :'(
Tác giả: phuonghoang92    Thời gian: 11-9-2011 23:09
anhhong196 gửi lúc 11-9-2011 20:34
mình cũng vừa vào lớp 10,bạn thì cũng có nhưng toàn những đứa nhà giàu,không thích ...

Rất đồng cảm với cảm giác của bạn!
Nếu là mình ngày ấy như bạn bây giờ thì mình vẫn chọn cách viết cảm giác thực của mình!
Ngoài ra bạn bè cũng không quan trọng mấy chuyện gai cảnh! Nên bạn hãy hòa đồng với mọi thành viên trong lớp, dần mọi người sẽ trở thành một tập thể đoàn kết - một lớp học tuyệt vời! ( như lớp mình ngày xưa ý  hí hí...:lol).

Tác giả: nongminhgiap    Thời gian: 12-9-2011 10:55
đúng đấy mình cứ hoà đồng với các khác chứ đâu có phải nhà giàu là kiêu đâu
Tác giả: geedybu_95    Thời gian: 13-10-2011 16:17
me dat' ui

Tác giả: phuonghoang92    Thời gian: 13-10-2011 23:58
geedybu_95 gửi lúc 13-10-2011 16:17
me dat' ui

Đề nghị bạn sử dụng phù hợp với quy định của diễn đàn!


Tác giả: khanhlinh1996    Thời gian: 3-11-2011 09:54
  “Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc lòng tôi lại náo nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường…” Thật vậy, không riêng gì tác giả Thanh Tịnh đối với lứa tuổi học sinh ai ai lại chẳng có những kỉ niệm đẹp về ngày khai trường và đối với tôi ấn tượng về ngày khai giảng đầu tiên bậc phổ thông sẽ mãi mãi là một hồi ức đẹp không thể nhạt phai…
  Ngày đầu tiên bước vào trường mới, ngày đầu tiên tham dự lễ khai giảng. Đó là một ngày khí trời dìu dịu êm ái, không gian như rộng mở hơn, cảnh sắc dường như có sự đổi thay và trong lòng tôi một cảm giác bâng khuâng xao xuyến thật khó tả. Khoác trên mình chiếc áo dài trắng tinh khôi tôi như con quạ hóa con công khi mặc chiếc áo ấy bởi lẽ tôi thấy mình lớn hơn trưởng thành hơn xinh xắn hơn rất nhiều.Chín năm học trôi qua với biết bao kỉ niệm đẹp một hành trình dài đi đến tương lai và hạnh phúc hơn khi tôi đặt chân vào ngưỡng cửa cấp ba với bao bộn bề lo lắng những bon chen vất vả của cuộc đời mà giờ đây tôi phải tự đứng tự đi bằng chính đôi chân mình.
  Ẩn mình sau hàng cây cổ thụ ngôi trường hiện lên như một bờ vai rộng lớn. Ngôi trường đã cũ không còn khang trang như những ngôi trường khác nhưng chứa đựng trong nó là bao niềm tin, sức mạnh, ôm ấp nuôi dưỡng những đứa con thân yêu. Không gian trường lúc ngày thật tưng bừng nhôn nhịp. Những dây cờ đủ màu sắc nối đuôi nhau khắp sân trường và trên tay mỗi chúng tôi cũng có một lá cờ nhỏ xinh xắn. Tôi gặp lại bạn cũ chúng tôi vui vẻ nói chuyện với nhau về những ngày học trước. Trong lớp tôi có rất nhiều bạn lạ, tôi thèm tôi ước ao được nô đùa với các bạn, được mẹ dẫn đi học nhưng giờ đây điều đó là không thể bởi trước mắt tôi là một chân trời mới tôi cần phải hòa nhập và làm quen dần với mọi người. Trong khi chúng tôi đang chuẩn bị xếp hàng ngay cạnh cổng trường các anh chị lớp trên đã xếp sẵn ghế chào đón chúng tôi. Trong lời giời thiệu của cô tổng phụ trách chúng tôi nhanh chân tiến vào lễ đài trong niềm hân hoan phấn khởi pha một chút gì đó e thẹn, ngượng ngùng. Mở đầu buổi lễ là các tiết mục múa hát của các anh chị, các tiết mục rất hay và đặc sắc tiếng nhạc đệm kèm theo lúc cao vút lúc trầm lắng khiến lòng tôi xao xuyến bâng khuâng một nỗi niềm khó tả, tim tôi đập rộn rã hòa chung nhịp điệu với bài ca. Sau tiết mục văn nghệ là nghi lễ chào cờ và lời chào mừng các vị đại biểu cũng như các học sinh chúng tôi. Bao nhiêu lời dăn dò ân cần của các thầy cô, các anh chị lớp trên cũng đã phần nào nung nấu trong tôi niềm tin nghị lực và ý chí cho cuộc hành trình mới sau này.
  Buổi lễ khai giảng năm nay cũng là ngày trường tôi nhận danh hiêu đạt chuẩn quốc gia. Niểm vinh dự tràn ngập trong nhà trường và ngay cả tôi cũng vậy. Trong khoảnh khắc nhận bằng đạt chuẩn tim tôi như ngừng đập tôi hồi hộp hòa nhịp theo từng bước chân của các thầy cô anh chị. Thời gian rồi cũng trôi đi, buổi lễ khai giảng cũng đã kết thúc, tôi ra về mà trong lòng vẫn còn vương vấn sự nuối tiếc, tôi nhớ mái cái phút giây thả bóng bay, những trái bóng lớp tôi bay lên bầu trời trong niềm tin phơi phới chúng bay xa, xa mãi cao tít tắp đem theo những ước mơ hoài bão của chúng tôi đến một chân trời mới tốt đẹp hạnh phúc hơn. Tiếng trống khai trường do thầy hiệu trưởng gióng lên vang xa, xa thật xa, âm thanh đó như lưu lại trong tôi một cảm giác xao xuyến lạ lung. Tôi biết là từ hôm nay tôi hòa nhập vào một ngôi trường mới .
  Buổi khai giảng trôi qua thật nhanh như cơn gió thoảng rồi đọng lại trong giây phút này là tôi và một giọt thời gian thật khẽ. Cảm giác bỡ ngỡ hồi hộp trước đây dường như đã khác, vẫn còn vương vấn đâu đây sự rụt rè e ngại nhưng thời gian đã nuôi dưỡng dần nghị lực trong tôi, giúp tôi có đủ tự tin và bản lĩnh để bước vào đời.
  Thời gian trôi qua thật vô tình nó cứ trôi mãi đi, vùn vụt, thoáng chốc không chờ không đợi một ai. Và giờ đây tôi sẽ phải cố gắng nắm giữ từng giây từng phút ấy. Dẫu biết rằng ba năm học rồi sẽ qua đi thật nhanh nhưng ngần ấy thôi cũng đã đủ để tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp về ngày khai giảng về mái trường thân yêu và rồi những vần thơ lai láng của tuổi học trò xưa kia lại chợt ùa về trong phút chốc:
“Tôi sợ ngày mai tôi sẽ lớn
Xa cổng trường khép kín với thời gian
Sợ phượng rơi là nỗi nhớ bàng hoàng
Sẽ phải sống trong muôn vàn hối tiếc
Rồi mai đây bé thành người lớn
Còn ai đi nhặt cánh phượng hồng
Còn ai làm con thuyền giấy trắng
Mùa hè về lấp lánh bên song
Ở đó có: Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
               Bầy chim non ríu rít sân trường

bài viết này là cảm xúc của mình về ngày khai giảng trường mình các bạn đừng chê nha {:1_1:} địa chỉ emai: narcissus_khanhlinh_96
Tác giả: nguyentiendung    Thời gian: 7-11-2011 06:46
Tiêu đề: RE: Cảm nhận về những ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông
phuonghoang92 gửi lúc 3-9-2011 10:01
1) Mở Bài : Khái quát về khung cảnh ngày khai trường - ngày đầu bước chân vào trườ ...

tren the gian nay ko co duong ma chung ta di quen di mon nen moi goi la duong

Tác giả: phuonghoang92    Thời gian: 9-11-2011 00:36
nguyentiendung gửi lúc 7-11-2011 06:46
tren the gian nay ko co duong ma chung ta di quen di mon nen moi goi la duong

Cảm ơn bạn đã trả lời câu hỏi trong chữ kí của mình!
Nhưng bạn cần sử dụng tiếng Việt có dấu theo đúng quy định của diễn đàn!
P/S : câu trả lời của bạn không đúng rồi!

Tác giả: mai_anh_ma    Thời gian: 9-11-2011 17:12

Tác giả: khanhlinh1996    Thời gian: 5-12-2011 07:00
cam on bai viet cua cac ban minh rat thich{:1_1:}:loveliness:
Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 10:10
bài văn hay đấy
Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 10:15
help me
đề bài        Tả về kỉ niệm sâu sắc nhất khi em bước vào mái trương THCS trường thi
Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 10:17
ai đang online

Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 10:18
nói cho tui biết đi

Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 10:33
e ai đang online

Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 21:08
các bạn đã giúp tớ chưa

Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 21:09
ai đang online



hongviet trong 16-12-2011 21:12 đã trả lời thêm:
:lol:lol:lol:lol:lol:lol:lol:lol:lol
Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 21:13
tôi đến đây

Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 21:16
:victory: đươc đấy

Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 21:17
ai bắn gunny không ?

Tác giả: hongviet    Thời gian: 16-12-2011 21:22
ê có ai chơi gunny ko

Tác giả: thom    Thời gian: 31-1-2012 20:07
hay wa lun{:118:}
Tác giả: phuc03    Thời gian: 22-8-2012 20:26
bai nay hay vcl anhy em nhi{:12:}
Tác giả: quynh_pham00    Thời gian: 24-8-2012 09:47
mọi người giúp với
cảm xúc suy nghĩ tâm trạng em vào buổi khai trường mới
Tác giả: ruacon    Thời gian: 24-8-2012 18:34
loveyou_96 gửi lúc 4-9-2011 15:52
**** Tác giả bị cấm hoặc bị xóa, nội dung tự động bị ẩn ****

minh cung the
hum nay moi vua viet bai kt ve cam nhan chan thuc khi buoc vao ngoi truong trung hoc pho thong
hk bit dc may diem day?//////////////
Tác giả: thenewstar1995    Thời gian: 3-9-2012 16:13
Chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai cũng sẽ có riêng cho mình những khoảnh khắc khó quên của quãng đời học sinh. Và đối với tôi cũng vậy, những ngày tháng chia tay với mái trường cũ để bước vào môi trường mới, một cánh cửa mới của đời tôi thật sự là giây phút khó quên. Chia tay với chiếc khăn quàng đỏ, với huy hiệu đội, với mái trường cấp hai, ngưỡng cửa cấp ba đã dần đến. Một cảm giác bồi hồi, là lạ lại tràn về trong lòng tôi. Tôi ngỡ như mình được trở về với những ngày đầu bước vào lớp Một, ngỡ như những ngày đầu chập chững bước qua cánh cổng thcs. Cảm giác ấy vẫn khó tả như ngày nào. Cánh cửa THPT đã mở ra sau ba tháng hè oi ả. Nơi đây giờ đối với tôi xa lạ hoàn toàn. Trường mới, bạn mới, thầy cô mới, cách học mới và cả một môi trường mới. Tôi sẽ phải thích nghi dần, làm quen dần với môi trường mới vì 3 năm cuối ở đây sẽ quyết định cuộc đời tôi. Tôi bất chợt nghĩ rằng đây sẽ là quãng thời gian thật sự gian nan, thử thách vì đây là nơi tôi cho là xa lạ. Nhưng không, ý nghĩ ấy dần bị dập tắt khi tôi đến trường nhận lớp, biết thầy cô, bạn bè, lớp học mới. Lúc ấy tôi mới biết tất cả đều thân thiện như những ngày tôi còn học ở các lớp dưới. Mọi thứ quả thật đều rất mới từ quang cảnh, ngôi trường và đến cả những con người. Thế nhưng tất cả như đều lưu lại cho ta những kí ức về buổi đầu chập chững ấy. Tháng 8 - tháng giao mùa từ cuối hạ sang đầu thu - thàng mà những chùm phượng vĩ chỉ còn thưa thớt vài nhánh nở muộn. Và cũng là tháng mà chúng tôi đến trường với những bài học đầu tiên. Giờ đây tôi đã là học sinh cấp ba, được khoác trên mình chiếc áo dài trắng tinh khôi lại cho tôi thêm một cảm xúc mới. Trước đây, khi còn nhỏ tôi cũng đã từng mơ ước được trở thành hs cấp 3, được mặc áo dài như các chị và ước mơ ấy đã trở thành hiện thực. Được mặc bộ trang phục mới mà trước đây tôi chưa từng mặc, ngồi gần người bạn tôi chưa từng quen, được học những thầy cô mà giờ đây tôi mới biết. Những cảm xúc lại trào dâng khó tả xen lẫn cả niềm vui nhưng hòa vào đó lại thoáng chút nỗi buồn. Niềm vui vì tôi đã như được trưởng thành hơn và đc biết thêm nhiều điều mới mẻ từ những bài dạy, bài học mới. Nhưng tôi buồn vì đâu đó tôi thoáng thấy những ng thầy cũ, những người bạn cũ và cả những lời khuyên chân thành của thầy cô tôi vào ngày tôi tốt nghiệp cấp 2. Nhưng thời gian có bao giờ dừng lại, nó sẽ lẳng lặng trôi mãi, trôi mãi không bao giờ ngừng. Và tôi sẽ phải cố gắng để nắm giữ từng giây, từng phút ấy. Mái trường THPT là nơi tôi chỉ "dừng chân" ở 3 năm học. 3 năm quãng thời gian không phải là dài nhưng tôi nghĩ quãng thời gian ấy là đã đủ để tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp về ngôi trường mới này. Và có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được ngày này - ngày đầu tiên tôi bước vào trường THPT - ngày giữa tháng Tám êm dịu.

Bài 2
Với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường, Nhưng lần này, tôi tự nhiên thấy lạ: lần đầu tiên tôi đến với mái trường THPT.Bao niềm vui, sự hảnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với nhũng ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng. Ngày đầu tiên đến trường – đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái , theo sự thông báo của nhà trường , tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách…. Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh.Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trừơng thân quen với những hàng cây, ghế đá,..in đậm bao kỹ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa cấp ba - một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng..Từ cổng trường là một hàng cây me già rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ . Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ ….tất cả đều dập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng , bao niềm vui sướng và tôi


Tác giả: thenewstar1995    Thời gian: 3-9-2012 16:14
{:12:}
{:11:}{:12:}{:12:}{:8:}{:4:}{:3:}{:11:}{:11:}
Tác giả: meocon-x2    Thời gian: 7-9-2012 16:09
hihi mih moi vao truong nên cảm xuc nhui mak ko bt vt j  ca
Tác giả: kundoremon.97    Thời gian: 16-9-2012 19:06
{:7:} tks m.n nl ạ




Chào mừng ghé thăm Trường Mở - Cộng Đồng Học Sinh Việt Nam (https://truongmo.com/) Powered by Discuz! X3.2