Một sớm mai, tôi thức dậy nơi xa xôi xứ người,
cố gắng sống qua từng ngày .
Chúng ta đang xa cách nhau tới hàng ngàn dặm, và tôi chỉ biết gởi tình yêu của mình qua những cuộc điện thoại.
Chúng ta đã trải qua những bão giông, đã vượt qua bao nhiêu ngọn núi.
Nhưng tất cả những quá khứ buồn đã ở lại phía sau.
Con đường đang thênh thang rộng mở-
Tôi đang trở về quê nhà.
Không có em, tôi như con thuyền không có cánh buồm chỉ lối, chỉ biết vẫy gọi cơn gió đến cứu giúp.
Tôi sẽ vượt qua ngọn núi cao nhất,
Sẽ vượt qua những đại dương bao la, chỉ để thấy được nụ cười của em lần nữa.
Tôi biết rằng, tất cả những niềm tin được vun đắp từ bao năm qua lại đang quay trở lại.
Hãy nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường đang thênh thanh rộng mở-
Tôi đang trở về quê nhà yêu dấu.
Từng bước chân tôi trở về, tôi tin rằng khi tôi quay về, em sẽ không còn cô đơn nữa.
Tôi sẽ lại được thấy cánh cửa quen thuộc mở ra trước mắt tôi, sẽ lại được thấy em...